Ba tuần không có gì trên lịch. Không họp đứng, không deadline, không ai chờ một câu trả lời. Tôi từng nghĩ mình sẽ thấy tự do. Nhưng phần lớn tôi cảm thấy như một động từ không có tân ngữ — không hữu ích cho điều gì, không hướng về đâu cả.

Đến tuần thứ hai, nỗi đau đã có hình dạng: không phải nỗi buồn về công việc, mà là về việc tôi đã để công việc định nghĩa bản thân mình nhiều đến thế nào. Sự yên tĩnh không lấp đầy bằng bình yên ngay lập tức. Nó lấp đầy bằng âm thanh của chính tôi, không còn diễn nữa, lần đầu tiên sau nhiều năm.