Có một kiểu mệt mỏi không hề lên tiếng báo trước. Nó không ập đến như một cú sụp đổ. Nó đến dưới vỏ bọc của năng lực — cảm giác lặng lẽ, đáng tin cậy của một người luôn hoàn thành mọi việc. Tôi đã rất giỏi cảm giác đó trong suốt một thời gian dài.
Phải đến năm nay tôi mới nhận ra mình chưa từng chọn một buổi chiều nào hoàn toàn tự do trong hơn một thập kỷ. Không một lần nào. Mỗi giờ đều có một lý do để tồn tại. Sự nghỉ ngơi, nếu có đến, cũng đến dưới một lớp ngụy trang khác — một buổi đi bộ thực chất là để nghĩ về công việc, một bồn tắm thực chất là để hồi phục cho ngày mai.
Vậy nên tôi thử một điều nhỏ. Một ngày thứ Ba, cố tình để trống. Không cuộc gọi, không việc vặt được khoác áo nghỉ ngơi. Chỉ là buổi chiều, không phòng thủ. Tôi muốn nói với bạn rằng nó khiến tôi bình yên. Nhưng phần lớn, nó khiến tôi cảm thấy tội lỗi mà chẳng biết đặt vào đâu.
Tôi không có một cái kết gọn gàng cho chuyện này. Tôi chỉ có thể kể rằng tuần sau đó tôi lại làm điều tương tự, và lần thứ hai tiếng ồn trong lòng đã nhỏ hơn một chút. Có vẻ nó vận hành như vậy. Không phải một quyết định, làm một lần là xong. Mà là một sự luyện tập, lặp đi lặp lại cho đến khi nó không còn cần đến lòng can đảm nữa.
Bình luận